Trong bài giáo lý tại buổi Tiếp kiến chung sáng thứ Tư ngày 10/12, Đức Thánh Cha Lêô XIV nói rằng việc chuẩn bị cho giây phút lâm chung, với niềm hy vọng chắc chắn về sự phục sinh, sẽ bảo vệ chúng ta khỏi nỗi sợ hãi, giúp chúng ta đưa ra những quyết định đúng đắn, giải thoát chúng ta khỏi những điều thừa thãi và chuẩn bị cho chúng ta niềm vui của cuộc sống vĩnh hằng.
Tin Mừng Thánh Luca (23,52-54):
[Ông Giô-xếp thành A-ri-ma-thê] đến gặp tổng trấn Philatô để xin thi hài Đức Giêsu. Ông hạ xác Người xuống, lấy tấm vải gai mà liệm, rồi đặt Người vào ngôi mộ đục sẵn trong núi đá, nơi chưa chôn cất ai bao giờ. Hôm ấy là áp lễ, và ngày sabát bắt đầu ló rạng.Bài giáo lý của Đức Thánh Cha
Anh chị em thân mến! Chào anh chị em! Chào mừng tất cả anh chị em! Mầu nhiệm sự chết luôn gợi lên nơi con người những câu hỏi sâu xa. Thật vậy, nó xuất hiện như biến cố vừa tự nhiên nhất lại vừa phi tự nhiên nhất. Nó tự nhiên, vì mọi sinh vật trên trái đất đều chết. Nó phi tự nhiên, vì khát vọng sống và khát vọng vĩnh cửu mà chúng ta cảm thấy nơi bản thân và nơi những người chúng ta yêu thương khiến chúng ta xem cái chết như một sự kết án, như một điều “phi lý”.Vậy chết là gì? Có thật nó là có tiếng nói quyết định trên cuộc đời chúng ta không? Chỉ con người mới đặt ra câu hỏi này, bởi chỉ con người biết rằng mình sẽ chết. Nhưng ý thức ấy không cứu chúng ta khỏi cái chết; trái lại, theo một nghĩa nào đó, nó trở thành “gánh nặng” hơn cho chúng ta so với mọi sinh vật khác. Động vật biết đau đớn và nhận ra khi cái chết gần kề, nhưng chúng không biết rằng cái chết là một phần định mệnh của chúng. Chúng không tự vấn về ý nghĩa, mục đích hay kết cục của đời sống. Nhận thấy khía cạnh này, chúng ta có thể nghĩ rằng chúng ta là những thụ tạo mang nghịch lý, bất hạnh, không chỉ vì phải chết, mà còn vì biết chắc rằng biến cố ấy sẽ xảy ra, dù chúng ta không biết khi nào và bằng cách nào. Chúng ta thấy mình vừa ý thức vừa bất lực. Có lẽ từ đây mà phát sinh những lần né tránh, những cuộc chạy trốn hiện sinh trước vấn đề cái chết.
Biết chiêm niệm về sự chết dạy chúng ta chọn điều thật sự phải làm với đời mình
Thánh Anphongsô Maria Liguori, trong tác phẩm nổi tiếng Chuẩn bị cho cái chết, đã suy tư về giá trị giáo dục của cái chết, cho thấy nó là một bậc thầy vĩ đại của cuộc sống. Biết rằng cái chết hiện hữu, và nhất là biết chiêm niệm về nó, dạy chúng ta chọn điều thật sự phải làm với đời mình. Cầu nguyện, để hiểu điều gì có ích cho Nước Trời, và buông bỏ những thứ phù phiếm trói buộc chúng ta vào những điều chóng qua - đó là bí quyết để sống một cách chân thật, ý thức rằng hành trình nơi trần thế chuẩn bị cho chúng ta cho sự vĩnh hằng.Khoa học có thể đánh bại sự chết không? Nếu có, sự bất tử có bảo đảm hạnh phúc không?
Thế nhưng nhiều quan niệm nhân học hiện nay hứa hẹn những hình thức bất tử mang tính trần thế, lý thuyết hóa việc kéo dài sự sống bằng công nghệ. Đây là viễn cảnh của chủ nghĩa siêu nhân loại (transumanesimo: là một trào lưu tư tưởng - triết học - khoa học cho rằng con người có thể và nên vượt qua những giới hạn sinh học tự nhiên của mình nhờ vào công nghệ tiên tiến), đang len lỏi vào các thách đố của thời đại chúng ta. Khoa học thật sự có thể đánh bại cái chết chăng? Và rồi, liệu chính khoa học có thể bảo đảm rằng một đời sống bất tử sẽ là một đời sống hạnh phúc không?Chúa Phục Sinh cho thấy cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là bước chuyển vào hạnh phúc vĩnh cửu
Biến cố Phục Sinh của Chúa Kitô mặc khải rằng cái chết không chống lại sự sống, nhưng là phần cốt yếu của nó, như một cuộc vượt qua tiến vào sự sống vĩnh cửu. Sự Phục sinh của Chúa Giêsu cho chúng ta nếm trước, ngay trong thời gian còn đầy thử thách và đau khổ này, sự viên mãn của điều sẽ xảy ra sau cái chết.Cái chết không phải là dấu chấm hết, nhưng là bước chuyển vào ánh sáng trọn vẹn, vào một vĩnh cửu hạnh phúc
Chờ đợi cái chết với niềm hy vọng chắc chắn vào sự phục sinh
Đấng Phục Sinh đã đi trước chúng ta trong thử thách lớn lao của cái chết, và đã chiến thắng nhờ quyền năng của Tình Yêu Thiên Chúa. Như thế, Người đã chuẩn bị cho chúng ta nơi nghỉ ngơi vĩnh cửu, ngôi nhà nơi chúng ta được mong đợi; Người ban cho chúng ta sự sống viên mãn, nơi không còn bóng tối hay mâu thuẫn nào. Nhờ Người, Đấng đã chết và sống lại vì yêu thương, chúng ta có thể cùng Thánh Phanxicô gọi cái chết là “chị chết”. Chờ đợi nó với niềm hy vọng chắc chắn vào sự phục sinh giúp chúng ta thoát khỏi nỗi sợ bị tiêu diệt mãi mãi và chuẩn bị chúng ta bước vào niềm vui của sự sống bất tận. Buổi tiếp kiến kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành Đức Thánh Cha ban cho mọi người.Vatican News





