Lời chứng của những lính Rôma canh mồ - Thứ Hai tuần Bát nhật Phục Sinh

“Các bà đang đi thì có mấy người trong đội lính canh mồ vào thành báo cho các thượng tế biết mọi việc đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn, và bảo: “Các anh hãy nói như thế này: ‘Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác.’” (Mt 28, 11-13).

Hãy thử đặt mình vào vị trí của một người lính Rôma được giao trọng trách canh giữ bên ngoài mộ Chúa Giêsu. Có lẽ đối với họ, đây chỉ là một cuộc tranh chấp tôn giáo xa lạ giữa Đức Giêsu và giới lãnh đạo Do Thái. Dù có những lời đồn đoán rằng Người sẽ trỗi dậy, hay nỗi lo sợ các môn đệ sẽ trộm xác để ngụy tạo phép lạ, thì với những người lính ấy, đó có lẽ chỉ là một đêm gác bình thường. Dưới sự cho phép của Philatô, họ túc trực bên ngoài mộ, có thể đang chuyện trò lơ đãng, chơi bài hoặc đơn giản là chợp mắt nghỉ ngơi.

Nhưng bối cảnh của bài Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đi sâu hơn. Thánh Matthêu trong chương 28, câu 2-7 kể rằng giữa lúc canh khuya, một trận động đất kinh hoàng đã xảy ra: “Thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên.” Diện mạo thiên thần “như ánh chớp và y phục trắng như tuyết”. Các lính canh “khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi”. Đó hẳn là một cảnh tượng kinh ngạc khôn xiết.

Chúng ta nhớ lại rằng trước đó, chính quân lính Rôma đã tàn nhẫn với Chúa Giêsu: họ đánh đòn, nhạo báng, ép Người vác thập giá và đóng đinh Người. Thế nhưng, Tin Mừng cũng ghi dấu sự biến đổi của những tâm hồn sắt đá khi chứng kiến cách Người trút hơi thở cuối cùng. Đất rung, đá lở, mồ mả tuôn trào sức sống. Khi chứng kiến điều này, họ đầy sợ hãi và thốt lên: “Quả thật, ông này là Con Thiên Chúa!” (Mt 27, 54).

Cùng lúc đó, bà Maria Mađalêna và một bà Maria khác cũng vừa kịp đến. Những người lính đã tận mắt thấy, tận tai nghe lời vị sứ thần trấn an các phụ nữ: “Các bà đừng sợ! Tôi biết các bà tìm Đức Giêsu, Đấng bị đóng đinh. Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói. Các bà hãy đến mà xem chỗ Người đã nằm…”

Hãy một lần nữa hình dung tâm trạng của những người lính ấy. Khi trở về trình báo, có lẽ họ hy vọng sự thật sẽ được đón nhận. Nhưng không, các thượng tế đã dùng tiền bạc để mua chuộc sự dối trá, ép họ phải nói rằng mình đã ngủ quên - một lỗi lầm có thể phải trả giá bằng mạng sống đối với một quân nhân Rôma. Nỗi sợ hãi và lòng tham mạnh thế hơn. Họ nhận tiền và gieo rắc lời gian dối. Tuy nhiên, luồng sáng từ ngôi mộ trống hẳn đã xuyên thấu tâm can, để lại một dấu ấn lương tâm không thể bôi xóa suốt phần đời còn lại.

Rất có thể trong những năm tháng sau này, chính những người lính ấy đã can đảm kể lại sự thật. Khi chứng kiến ngọn lửa đức tin vào Chúa Phục Sinh bùng cháy khắp nơi, và khi đối diện với sự hối lỗi về sự hèn nhát của chính mình, họ đã tìm thấy sức mạnh để sám hối. Thiên Chúa, trong lòng thương xót vô biên, hẳn đã đón nhận họ, chữa lành những vết sẹo lương tâm và ban cho họ niềm an ủi đích thực. Như Phêrô từng chối Chúa nhưng đã được phục hồi bằng tình yêu, những người lính này cũng có thể đã được biến đổi nhờ ân sủng và thời gian.

Hôm nay, khi chiêm ngưỡng hình ảnh những lính canh, chúng ta hãy nhìn lại chính mình. Có bao giờ vì sự an phận hay sợ hãi, chúng ta đã chọn cách im lặng hoặc xem nhẹ đức tin trước mặt thế gian? Có khi nào áp lực của đám đông khiến chúng ta chối từ những xác tín nội tâm? Nếu có, chúng ta hãy học từ chính sự yếu đuối của những người lính ấy. Dù quá khứ có khiếm khuyết trong việc làm chứng cho Tin Mừng, thì chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại. Trong những ngày Bát nhật Phục sinh hồng phúc này, xin cho chúng ta quyết tâm trở thành những nhân chứng can trường và chân thành. Đừng để nỗi ngần ngại ngăn bước chân ta, nhưng hãy cầu xin ân sủng để loan báo niềm vui Phục Sinh một cách rạng rỡ, vì chúng ta đang mang trong mình đặc ân cao quý: được công khai tuyên xưng niềm tin vào Chúa sống lại hiển vinh!

Lạy Chúa Cứu Thế vinh thắng, sự phục sinh của Ngài có sức chạm đến mọi người. Vào ngày sau hết, tất cả sẽ biết Ngài là ai và những gì Ngài đã làm. Xin ban cho con ân sủng để tuyên xưng đức tin vào chiến thắng vinh hiển của Ngài trên tội lỗi và sự chết, để tha nhân được biết Ngài trước khi quá muộn, và có can đảm bước đi theo Ngài trong đức tin. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa.

 

Nguồn: My Catholic Life!

Chuyển ngữ: Têrêsa Hồng Yến | CTV JESCOM - Truyền Thông Dòng Tên

Lời chứng của những lính Rôma canh mồ - Thứ Hai tuần Bát nhật Phục Sinh

Truyền Thông Dòng Tên

5 người theo dõi
Xem thêm bài viết của người đăng bài này

Bài viết liên quan

Ngày Thứ Ba Mươi Hai: Dục vọng hay Khiết tịnh?Suy Tư
Ngày Thứ Ba Mươi Hai: Dục vọng hay Khiết tịnh?

Suy niệm Mùa Chay ngày 32 mời gọi nhận diện sự lệch lạc của tội dâm dục và khám phá vẻ đẹp của đức khiết tịnh, để tìm lại tự do đích thực

1 tuần trước
Chúa Nhật Lễ Lá - Tuần ThánhSuy Tư
Chúa Nhật Lễ Lá - Tuần Thánh

Chúa Nhật Lễ Lá mở ra Tuần Thánh với lời tung hô “Hosanna” – không chỉ là lời ca tụng, mà là tiếng kêu xin được cứu độ.

1 tuần trước
Thứ Bảy Tuần Thánh: Tự hiến hoàn tất trong Phục SinhSuy Tư
Thứ Bảy Tuần Thánh: Tự hiến hoàn tất trong Phục Sinh

Sau tiếng “Mọi sự đã hoàn tất” là sự thinh lặng của mồ đá. Và chính Thiên Chúa làm cho tình yêu ấy trỗi dậy trong Phục Sinh.

1 ngày trước

Các bài viết được quan tâm